Monday, July 12, 2010

Một cái nhìn khác về hạnh phúc

Hỏi chuyện cô giáo làm mẹ “đơn thân”


(Tamnhin.net) - Người đời thường ví: “Làm mẹ đơn thân chẳng khác nào vào rừng một mình”. Nhưng với Nguyễn Ngọc Hương, một cô giáo trường cấp 3 dân lập ở tp HCM, chị lại có cái nhìn khác: “Với tôi, được làm mẹ (dù đơn thân) là hạnh phúc lớn nhất đời mình!”.




Chị quan niệm thế nào về tình yêu, hôn nhân, gia đình?

Có nhiều loại tình yêu và có nhiều kiểu thể hiện tình yêu nên mỗi người sẽ có tình yêu theo "nhu cầu", như cha mẹ yêu con, chồng yêu vợ, thầy yêu trò, ông bà yêu cháu... Bên cạnh đó có thứ tình yêu đặc biệt là tình yêu nam nữ, vì mỗi cái kết có hậu là cuộc sống hôn nhân. Tuy nhiên ở xã hội như hiện nay, cuộc sống hôn nhân có vẻ không hoàn hảo lắm nên có một số đông nào đấy lựa chọn sự độc thân. Và với cuộc sống hôn nhân không hoàn hảo đó, nhiều người đã lựa chọn cho mình một kiểu gia đình phù hợp.


Nguyễn Ngọc Hương, SN 1987, quyết định làm mẹ một mình

Chị đã lựa chọn "kiểu" gia đình nào?

Có người thì kết hôn lần đầu không hạnh phúc rồi lại kết hôn lần 2, lần 3. Có người lại cố tìm bằng được người hoàn hảo nên hơn nửa đời người mới bước vào cuộc sống gia đình. Cũng có một cơ số người như tôi, tôi chọn cuộc sống làm mẹ đơn thân, vì tôi cảm thấy như thế là phù hợp với mình.

Làm mẹ đơn thân là một quyết định quá lớn đối với cuộc đời một con người. Với một cô giáo trẻ trung, xinh đẹp, chị có đủ nghị lực về điều đó?

Tôi đã suy nghĩ về việc này hơn một năm, mặc dù đã cố tự gây sức ép cho mình phải "bình thường", phải lấy chồng, có cuộc sống gia đình như bao người khác. Nhưng suy nghĩ là mẹ đơn thân đã chiến thắng "sức ép" từ nhiều phía. Bản thân tôi tự chăm sóc mình tốt, tôi cảm thấy đã đến lúc mình phải có con. Và bây giờ tôi đã toại nguyện.

Quyết định làm mẹ đơn thân, nghĩa là sẽ 1 mình "gánh trách nhiệm" nuôi con khôn lớn, học hành nên người. Điều đó hòi hỏi phải có kinh tế vững vàng, chị có đủ tự tin không?

Khi lên kế hoạch có "tập 1", tôi cũng thấp thỏm không biết kế hoạch cho "tập 2" sẽ thế nào. Vì tôi biết có 1 bé thì con sẽ không có bạn, không có anh chị em, cũng là một thiệt thòi lớn. Nhưng tôi cũng là người may mắn, tôi đã sinh đôi ngay từ lần đầu, không cần phải chuẩn bị cho tập 2. Tôi rất tự tin 1 mình tôi đủ sức (nếu không muốn nói là dư sức) nuôi 2 bé nên người.

Vậy chị có bao giờ lo lắng khi con bắt đầu "biết", nó hỏi về người cha, về gia đình bên nội. Chị sẽ phải trả lời thế nào?

Có chứ, cái này tôi đã chuẩn bị trước khi có em bé nữa cơ. Tôi và cha của cháu đã thỏa thuận sẽ không ràng buộc nhau, kể cả ràng buộc con cái. Nên sau khi sinh cháu, tôi thay đổi chỗ ở, thông tin liên lạc để phòng tránh những rắc rối ngoài ý muốn. Nếu con có hỏi về bố, tôi sẽ bảo bố mất sớm rồi và xây dựng bằng "tưởng tượng" cho con một ông bố thật hoàn hảo, như thế sẽ tránh sự tủi thân hoặc "thù hận" bố mẹ.

Chị có lo ngại dư luận xã hội về lựa chọn của mình?

Tôi đã vượt qua trước rồi mới quyết định có con đấy chứ. Xã hội bây giờ lại đang mở cửa, mẹ đơn thân cũng là lựa chọn hạnh phúc mà.

Gia đình chị có ủng hộ quyết định này không?

Mẹ tôi tuy là người của thế hệ cũ, nhưng tư tưởng tiến bộ không thua gì các chị em tôi. Bà hằng ngày vẫn đọc sách, báo và trang bị thêm kiến thức. Bên cạnh đó lại thường xuyên giao tiếp rộng rãi. Bà không ủng hộ tôi nhưng cũng không kém vui mừng khi biết tôi hạnh phúc với lựa chọn của mình.

Chị có muốn nói gì về cha đứa bé không? Có sợ sau này cha đứa bé làm ảnh hưởng đến cuộc sống bình yên của mẹ con chị?


Tôi không muốn nói gì. Nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức có thể để giữ cuộc sống tốt như hiện giờ.

Cảm ơn chị đã chia sẻ cùng Tầm Nhìn!

Hà Lan (thực hiện)

Saturday, July 3, 2010

TÌNH THƯƠNG, GIÀU SANG VÀ THÀNH ĐẠT

Một người phụ nữ vừa bước ra khỏi nhà thì nhìn thấy có 3 cụ già râu tóc bạc phơ đang ngồi trên phiến đá ở trước sân nhà. Bà không quen biết họ, nhưng với con người tốt bụng, bà lên tiếng nói: "Tôi không quen biết các cụ nhưng chắc là các cụ đang đói bụng lắm, vậy xin mời các cụ vào nhà tôi dùng một chút gì cho ấm bụng nhé... ".

- Ông chủ có ở nhà không thưa bà.... Một cụ cất tiếng ái ngại hỏi.

- Dạ thưa không, nhà tôi đi làm chưa về. Người phụ nữ trả lời.

- Thế thì chúng tôi không thể vào nhà của bà bây giờ được, bà ạ.

Đến chiều khi người chồng đi làm về, người phụ nữ kể lại chuyện cho chồng nghe. Nghe xong người chồng bảo vợ: "Vậy thì bây giờ em hãy ra mời ba cụ ông vào, nói với mấy cụ rằng anh đã về và muốn mời họ vào". Người vợ làm theo ý của chồng, bà bước ra sân mời cả ba cụ cùng vào.

- Rất tiếc thưa bà, cả ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được. Họ đồng thanh đáp.

- Vì sao lại thế thưa các cụ.... Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.

Một cụ già bèn đứng dậy từ tốn giải thích:

- Cụ ông này tên là Giàu Sang, còn kia là cụ ông Thành Đạt, và còn lão già đây là Tình Thương. Bây giờ bà hãy vào nhà hỏi ông nhà xem sẽ mời ai trong ba lão chúng tôi vào nhà trước nhé. Người phụ nữ đi vào nhà và kể lại sự việc cho chồng.

- Ồ vậy thì tuyệt quá! Người chồng vui mừng nói.

- "Vậy thì tại sao chúng ta không mời cụ ông Giàu Sang vào trước. Cụ là điềm phước rồi đây, sẽ cho chúng ta nhiều tiền bạc của cải sung túc". Nhưng người vợ lại không đồng ý. "Nếu vậy thì tại sao chúng ta lại không mời cụ Thành Đạt vào trước chứ... Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể. " Hai vợ chồng cứ tranh cãi một lúc mà vẫn chưa đi đến quyết định.

Cô con gái nãy giờ đứng nghe yên lặng ở góc phòng bỗng lên tiếng nhỏ nhẹ: "Ba mẹ ạ, tại sao chúng ta không thử mời ông già Tình Thương vào nhà trước đi. Nhà mình khi ấy sẽ tràn ngập tình thương yêu ấm áp, và ông già sẽ cho gia đình chúng ta thật nhiều hạnh phúc. "

- "Có lẽ con gái mình nói đúng". Người chồng suy nghĩ rồi bảo vợ, "Vậy thì em hãy mau ra ngoài mời cụ Tình Thương vào trước đi vậy. "

Người phụ nữ ra ngoài và cất tiếng mời, "Gia đình chúng tôi xin hân hạnh mời cụ Tình Thương làm vị khách mời đầu tiên vào với gia đình của chúng tôi". Cụ già Tình Thương từ tốn đứng dậy và chầm chậm bước vào nhà. Nhưng hai cụ già kia cũng từ từ đứng dậy và bước theo cụ già Tình Thương...

Rất đỗi ngạc nhiên, người phụ nữ bước lại gần hai cụ Giàu Sang và Thành Đạt hỏi:

- "Tại sao hai cụ cũng cùng vào theo... Các cụ đã chẳng nói là cả ba cụ không thể vào nhà cùng một lúc sao". Khi ấy cả hai cụ cùng trả lời: "Nếu bà mời cụ Giàu Sang hay Thành Đạt tôi đây, thì chỉ một trong hai chúng tôi vào nhà được thôi, nhưng vì bà mời cụ ông Tình Thương, nên cả hai chúng tôi cũng sẽ vào theo. Bởi vì ở đâu có Tình Thương thì ở đó sẽ có Giàu Sang và Thành Đạt đó bà ạ".







Tự bình: Tâm lạc
Mở đầu với tiêu đề tình thương, giàu sang và thành đạt. Đó là một tác phẩm của ai đó, cóp nhặt về mái nhà của mình. Câu chuyện hay với kết thúc đầy thú vị và mang tính triết lý cao. Đây cũng là bài học mà chúng ta cần học mặc dù nó là cái cơ bản. Nói thế cũng đồng nghĩa với việc chúng ta biết nhiều, nhiều hơn những cái căn bản, tuy nhiên làm lại không đúng với những gì mình biết. Do đó, chúng ta cần học, học nhiều hơn cách làm đúng với hiểu biết của mình.

Cuối dòng dẫn bài nhạc giải trí cuối tuần. Chẳng hiểu tại sao lại lôi bài này ra "Như đã dấu yêu". Phản bội với lý tưởng chung thủy của người đàn ông đích thực. Phản bội với tư cách sống của người tu tập. Phản bội với lối sống thiền. Đồng nghĩa với tâm không bình thường và cũng đồng nghĩa với chưa đắc đạo (phỏng theo triết lý của Phật giáo).

Nghỉ tu cuối tuần, nhảm nhiêu đó đủ rồi. He